Sự hồi sinh kỳ diệu của cô gái suýt bị hỏa táng nhầm và hành trình tri ân cuộc sống
Một cô gái 18 tuổi tại Trung Quốc từng bị coi là đã qua đời và chuyển tới nhà tang lễ để chờ hoả táng. May mắn sống sót sau biến cố hy hữu, cô đã dùng những tác phẩm hội họa danh tiếng để báo đáp cuộc đời.
### Hành trình trở về từ ranh giới tử thầnVào tháng 7/2005, trong một ca làm việc đêm tại nhà hỏa táng thuộc thành phố Đông Hoản, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, một nhân viên tên là Hà Á Thắng đang chuẩn bị tiến hành các thủ tục thiêu một thi thể phái nữ vô danh theo quy định.
Ngay trước thời điểm đưa thi thể vào lò, ông chợt nhận thấy những dấu hiệu lạ. Các ngón tay của người phụ nữ này có sự cử động nhẹ. Không dừng lại ở đó, vùng cổ họng và bụng của cô cũng xuất hiện các nhịp co thắt rất khẽ, báo hiệu một hơi thở vô cùng yếu ớt vẫn đang tồn tại.

Sự việc diễn ra bất ngờ khiến ông Thắng vô cùng hoảng hốt. Theo bản năng, ông lùi lại và định chạy khỏi khu vực hỏa táng. Dẫu vậy, sau khi lấy lại sự bình tĩnh trong vài giây, một suy nghĩ lóe lên trong tâm trí ông rằng liệu người này có thực sự đã qua đời hay chưa.
Nếu bản thân đẩy chiếc cáng vào lò thiêu mà bỏ qua bước kiểm tra kỹ lưỡng, ông sẽ vô tình tước đoạt mạng sống của một con người. Vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu, người đàn ông tiến lại gần chiếc cáng, nhẹ nhàng lật tấm khăn trắng đang phủ trên người cô gái để xác minh lại.
Do thể xác đã bước vào giai đoạn hoại tử nên một mùi hôi nồng nặc bốc lên khiến ông phải nín thở. Xem xét bên ngoài, người phụ nữ này có diện mạo không khác biệt so với các tử thi khác mà ông từng tiếp nhận với làn da xám xịt, chân tay co cứng cùng nhiều biểu hiện của sự phân hủy.
Dù vậy, khi chăm chú quan sát, ông vẫn kịp nhận ra các chuyển động cực kỳ nhỏ, khó phát hiện bằng mắt thường ở vùng cổ họng và bụng của cô gái.
Sự kiên trì đó giúp ông Thắng khẳng định nạn nhân vẫn còn duy trì sự sống. Ông lập tức hoãn toàn bộ quy trình thiêu, nhanh chóng báo cáo tới ban quản lý nhà tang lễ cùng cơ quan công an. Ngay sau đó, cô gái được đưa tới bệnh viện để cấp cứu khẩn cấp.
### Cuộc chiến giành giật sự sống tại bệnh việnKhi tiếp nhận ca bệnh, các y bác sĩ đều không khỏi kinh ngạc trước thực trạng của bệnh nhân. Cô gái trẻ nhập viện trong trạng thái bất tỉnh nhân sự, đi kèm với việc hàng loạt cơ quan nội tạng đều bị suy kiệt nặng nề.
Qua thăm khám, hội chẩn, đội ngũ y tế kết luận nguyên nhân dẫn tới tình trạng nguy kịch này là do cơ thể bị thiếu dinh dưỡng trầm trọng trong thời gian dài, mất nước nặng và suy đa tạng. Họ nhận định bệnh nhân đã chạm sát ranh giới sinh tử, tuy nhiên tập thể thầy thuốc vẫn quyết tâm cứu chữa đến cùng.
Các nhân viên y tế vừa triển khai hồi sức tích cực, tiến hành truyền dịch, bổ sung các chất dinh dưỡng, vừa liên tục giám sát chặt chẽ các chỉ số sinh tồn với niềm hy vọng có thể giành lại mạng sống cho cô từ tay tử thần.
Qua nhiều ngày đêm nỗ lực điều trị, các chỉ số của bệnh nhân dần có chuyển biến tích cực hơn. Mặc dù vậy, cô vẫn nằm hôn mê sâu và đòi hỏi phải có người chăm sóc liên tục suốt ngày đêm.
Thời gian đầu, phía bệnh viện đã thuê nhiều hộ lý thay ca nhau trông nom. Nhưng việc chăm nom một người bệnh trong tình trạng nguy kịch lại không có thân nhân đi cùng khiến không ít người đành phải xin thôi việc.
Bên cạnh bài toán về nhân lực, cơ sở y tế này còn phải gánh vác áp lực lớn về mặt kinh tế. Do người phụ nữ không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào trên người, không ai nắm được tên tuổi hay quê quán thực sự của cô.
Mọi giải pháp tìm kiếm người nhà đều rơi vào bế tắc, điều này đồng nghĩa với việc toàn bộ khoản viện phí điều trị không có nguồn chi trả. Dẫu vậy, nhận thấy một sinh mệnh vẫn còn cơ hội sống sót, ban lãnh đạo bệnh viện đã quyết định tạm ứng trước toàn bộ chi phí để tiếp tục phác đồ điều trị.
Đồng thời, câu chuyện về người con gái hồi sinh từ nhà tang lễ liên tục được các phương tiện truyền thông Trung Quốc đăng tải vào thời điểm đó. Thông tin này đã chạm tới trái tim của hàng triệu người dân. Nhiều đơn vị, cá nhân cùng các nhà hảo tâm đã đứng ra kêu gọi quyên góp, chung tay đóng góp kinh phí điều trị nhằm giúp cô gái chiến thắng tử thần.
### Hành trình dùng nghệ thuật để tri ân cuộc đờiSau khi tỉnh lại sau cơn mê dài, cô gái cho biết mình tên là Trần Thúy Cúc. Suốt giai đoạn hơn 3 tháng, cô được thụ hưởng chế độ chăm sóc đặc biệt với nguồn kinh phí do bệnh viện ứng trước ban đầu, kết hợp cùng số tiền quyên góp của các mạnh thường quân từ khắp nơi gửi về.
Bên cạnh đó, chính quyền địa phương cùng các cơ quan chức năng cũng tích cực vào cuộc xác minh lý lịch để tìm lại người thân cho cô. Sau nhiều tháng rời xa quê hương, cô cuối cùng đã được đoàn tụ cùng gia đình mình tại tỉnh Quý Châu.
Họa sĩ Cúc chia sẻ, năm 18 tuổi, cô đến Đông Hoản để mưu sinh bằng nghề công nhân. Vì điều kiện sống quá thiếu thốn, cô rơi vào tình trạng suy kiệt dinh dưỡng nặng. Vào một ngày nọ, trong lúc cơ thể đang sốt cao và phải đi bộ một mình, cô đã ngất lịm đi ở khu vực bờ sông.
Khoảng một ngày sau, một người chèo thuyền đã phát hiện ra cô nằm im lìm. Do không mang theo giấy tờ cá nhân, cô bị lầm tưởng là một thi thể không rõ lai lịch và được đưa thẳng về nhà tang lễ của thành phố.
Trong những ngày nằm dưỡng bệnh tại cơ sở y tế, cô đã nhận được hàng trăm bức thư động viên. Một trong số những phong thư ấy đã làm thay đổi hoàn toàn bước ngoặt cuộc đời cô sau này.
Tác giả của bức thư đó là người họa sĩ Trần Trọng Liêm. Thời điểm ấy, ông đang công tác với vai trò thầy giáo dạy mỹ thuật tại thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang. Cảm động trước ý chí sinh tồn kiên cường của cô gái trẻ, ông đã ngỏ lời mời cô tới học vẽ, đồng thời cam kết bảo trợ toàn bộ chi phí sinh hoạt cũng như học tập.
"Nếu cô ấy có một nghề trong tay và biết cách tự lập, có lẽ bi kịch ấy đã không xảy ra", người thầy từng bộc bạch với báo chí địa phương.

Bức ảnh cũ của cô Cúc bên người thầy (Ảnh: Sohu).
Vào năm 1996, Trần Thúy Cúc cùng người em trai của mình đã chuyển tới Kim Hoa để sinh sống ngay tại xưởng vẽ của thầy Liêm. Những ký ức kinh hoàng nơi ranh giới tử thần từng khiến cô luôn sống trong sự tự ti, mặc cảm. Thậm chí, một vài người xung quanh còn định kiến rằng cô mang lại sự xui xẻo.
Mặc dù vậy, người thầy luôn ở bên động viên, hỗ trợ cô hòa nhập cùng các bạn học, đồng thời phát hiện ra năng khiếu hội họa tiềm ẩn bên trong cô. Ông cũng là người thúc đẩy cô thử sức ở các sân chơi mỹ thuật.
Đến năm 1999, Trần Thúy Cúc đã xuất sắc đoạt giải thưởng hội họa lớn đầu tiên, tạo nên một cột mốc quan trọng trong con đường sự nghiệp. Sau đó, cô tập trung đi sâu vào trường phái tranh thủy mặc truyền thống của Trung Hoa và từng bước khẳng định vị thế cá nhân trong giới nghệ thuật.
Theo đánh giá từ người thầy, họa sĩ Cúc có một thế giới nội tâm sâu sắc, sự nhạy cảm tinh tế cùng năng lực quan sát đặc biệt. Những phẩm chất này đã giúp cô thổi hồn vào các tác phẩm để chúng mang đậm chiều sâu nghệ thuật.
Vào tháng 6/2006, tức là hơn 10 năm kể từ ngày xảy ra biến cố hy hữu, Trần Thúy Cúc đã quyết định quay lại Đông Hoản để tri ân những ân nhân từng cứu mạng mình, từ người nhân viên nhà tang lễ cho đến tập thể y bác sĩ năm xưa.
Thay cho lời cảm tạ sâu sắc, cô đã gửi tặng một bức tranh do tự tay mình vẽ. Tác phẩm này miêu tả những bông hoa mẫu đơn nở rộ rực rỡ bên các nhánh cây khô gãy, biểu trưng cho ý chí sinh tồn mạnh mẽ và sự hồi sinh kỳ diệu sau những sóng gió cuộc đời.
Kể từ mốc thời gian đó, sự nghiệp hội họa của cô ngày càng gặt hái được nhiều thành công. Rất nhiều tác phẩm đã giành giải cao tại các cuộc triển lãm cả ở trong nước lẫn quốc tế, một số bức tranh còn được các đơn vị nghệ thuật lựa chọn sưu tầm. Cô cũng được phong tặng danh hiệu họa sĩ cấp quốc gia chuyên về thể loại tranh thủy mặc.
Chặng đường đời đầy ly kỳ của cô sau này đã được biên kịch và chuyển thể thành tác phẩm kịch Quảng Đông mang tên "Thúy Cúc trở về nhà", với thông điệp tiếp thêm động lực cho giới trẻ kiên cường vượt qua thử thách và biết trân quý cuộc sống.
Cho đến thời điểm hiện tại, họa sĩ Thúy Cúc vẫn miệt mài với niềm đam mê sáng tác, dù cô rất kín tiếng về đời sống cá nhân. Vào tháng 7 vừa qua, câu chuyện lay động lòng người của cô lại một lần nữa được chia sẻ rộng rãi trên các nền tảng mạng xã hội Trung Quốc, nhận về vô vàn phản hồi đầy xúc động.
Đối với bản thân Thúy Cúc, sự thành công không nằm ở việc trả ơn cuộc đời bằng các giải thưởng danh giá hay những buổi triển lãm quy mô, mà chính là việc sống sao cho xứng đáng với cơ hội sống thứ hai mà xã hội đã chung tay trao tặng cho cô.
Những ngày gần đây, báo chí Trung Quốc nhận định rằng câu chuyện của Thúy Cúc chính là một minh chứng sống động cho thấy tình yêu thương giữa con người hoàn toàn có thể thay đổi cả một số phận.
Cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết cảm động này. Hy vọng câu chuyện đã mang đến cho bạn những góc nhìn sâu sắc về tình người và nghị lực sống, mời bạn tiếp tục đón đọc các nội dung hấp dẫn liên quan ngay phía dưới.
Ý kiến bạn đọc (0)