Né tránh gặp gỡ, đêm nào cũng trằn trọc do thu nhập không bằng vợ

Từng tin tình yêu chỉ cần sự chân thành, tôi không ngờ mức thu nhập lại âm thầm làm tổn thương tự trọng, khiến tôi lảng tránh bạn bè, e ngại người thân và ngày càng xa rời người phụ nữ mình thương.

Né tránh gặp gỡ, đêm nào cũng trằn trọc do thu nhập không bằng vợ

Né tránh giao tiếp và những đêm dài thao thức vì thu nhập kém xa bà xã

Cứ ngỡ tình yêu thương chân thành là đủ để giữ lửa hạnh phúc, tôi chẳng thể lường trước rằng sự chênh lệch về thu nhập lại lặng lẽ gặm nhấm sự tự tôn cá nhân, đẩy tôi vào thế lẩn tránh bạn bè, e ngại người thân và ngày càng xa cách với nửa kia của mình.

Thời điểm bà xã hân hoan thông báo tin được cất nhắc mức thu nhập mới, tôi đã ngay lập tức ôm chặt lấy cô ấy để sẻ chia khoảnh khắc tuyệt vời này. Tôi còn vui vẻ trêu đùa: “Từ giờ trở đi anh nhờ cả vào em nhé”. Nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên môi cô ấy. Khi đó, lòng tôi tràn ngập niềm hạnh phúc thực sự bởi những nỗ lực không ngừng nghỉ của bạn đời đã thu về quả ngọt. Tôi đâu ngờ rằng, chính dấu mốc ấy lại khởi đầu cho một hành trình dài tôi phải sống trong cảm giác yếu thế và tự ti.

Công việc của tôi là nhân viên kỹ thuật tại một doanh nghiệp tư nhân. Dù công việc có tính chất ổn định, mức thù lao qua nhiều năm tháng lại gần như không có sự dịch chuyển. Trái ngược hoàn toàn, vợ tôi hoạt động trong mảng truyền thông, liên tục đảm nhận các dự án quan trọng và nhanh chóng thăng tiến. Chỉ sau vài năm, khoản thu nhập cô ấy nhận được đã gấp gần hai lần số tiền tôi kiếm được. Tôi liên tục tự trấn an bản thân rằng tài chính của ai cũng đều phục vụ cho tổ ấm chung, song lý trí và cảm xúc đôi khi lại đi ngược hướng nhau.

Nỗi mặc cảm bắt đầu len lỏi từ những tình huống hết sức đời thường. Trong các buổi họp lớp, dịp ghé thăm họ hàng hay những lần tụ họp bạn bè, chủ đề trò chuyện rốt cuộc vẫn xoay quanh công danh và thu nhập. Mọi người quay sang tán thưởng vợ tôi giỏi giang, gặt hái nhiều thành công rồi vui vẻ đùa vui: “Thế này thì người làm chồng như chú được nhờ rồi”. Mọi người có thể chỉ có ý trêu đùa đơn thuần, nhưng mỗi lần lắng nghe, tim tôi lại nặng trĩu. Tôi cố gắng nở nụ cười đáp lại, nhưng gượng gạo đến xót xa.

Theo thời gian, tôi chủ động rút lui khỏi mọi cuộc gặp gỡ hội ngộ. Bạn bè đánh tiếng rủ rê cà phê, tôi tìm lý do bận rộn để từ chối. Người thân gửi lời mời dự lễ cưới, tôi lấy cớ phải làm thêm giờ. Tôi e sợ những câu hỏi tưởng chừng như vô thưởng vô phạt liên quan đến chuyện lương thưởng hay vị trí công tác. Nhưng điều làm tôi lo hãi hơn cả chính là cái nhìn của những người xung quanh, dù có lúc những ánh mắt ấy chỉ do chính nỗi ám ảnh trong tôi tự thêu dệt nên.

Tôi né tụ tập, đêm nào cũng trằn trọc vì kiếm ít tiền hơn vợ - 1
Ảnh: Tham khảo trên dantri

Không ngờ bảng lương lại trở thành thứ khiến tôi né bạn bè, sợ họ hàng và dần xa cách chính người phụ nữ mình yêu (Ảnh minh hoạ: Freepik).

Trải qua những đêm sau đó, tôi trằn trọc mãi mà chẳng thể chợp mắt. Nằm bên cạnh, bà xã đã đi vào giấc ngủ ngon lành sau một ngày vất vả với công việc, còn tôi thì lặng lẽ mở màn hình điện thoại để tìm kiếm cơ hội việc làm mới. Tôi chăm chú đọc từng bản tin tuyển dụng, tìm hiểu qua các lớp học nâng cao trình độ rồi lại ngậm ngùi tắt máy. Đã bước qua ngưỡng tuổi 35, tôi chẳng còn đủ dũng khí để mạo hiểm bắt đầu lại từ con số không. Nỗi dằn dằn dặt bất lực cứ thế đốn gục tôi qua từng đêm mất ngủ.

Chưa dừng lại ở đó, ngay cả các sinh hoạt hết sức bình thường trong gia đình cũng khiến tôi trở nên nhạy cảm quá mức. Chiếc máy giặt gặp sự cố hư hỏng, vợ tôi nhanh chóng liên hệ thợ đến xử lý rồi chủ động chuyển khoản thanh toán. Đặt vé cho chuyến nghỉ dưỡng, cô ấy cũng đứng ra chi trả. Đếm kỳ đóng học phí cho con, bà xã lại tự giác lo liệu trọn vẹn. Cô ấy chưa từng tỏ thái độ hơn thua hay đề cập đến chuyện ai là người đóng góp tài chính nhiều hơn, nhưng mỗi khi chứng kiến các hóa đơn ấy, trong lòng tôi lại trỗi lên cảm giác thất bại.

Tôi bắt đầu nhìn nhận mọi sự việc xung quanh bằng góc nhìn của một kẻ mang nặng tâm lý tự ti. Khi vợ mua tặng chiếc áo mới, tôi lại ngộ nhận rằng cô ấy đang thương hại mình. Khi vợ đưa ra ý kiến chuyển sang căn hộ rộng rãi hơn, tôi ngay lập tức gạt đi vì cho rằng bản thân không đủ sức gánh vác chuyên môn tài chính. Các cuộc tranh cãi giữa hai vợ chồng xuất hiện với mật độ dày đặc hơn, nhưng mấu chốt chưa bao giờ nằm ở vấn đề tiền bạc. Yếu tố bào mòn sự êm ấm chính là cái tôi tự ái mà tôi cố tình giấu kín.

Tôi trở nên dễ dàng bực bội và cáu gắt với những việc nhỏ nhặt. Khi vợ cất lời hỏi, tôi đáp trả bằng thái độ gắt gỏng khó chịu. Lúc con trẻ chạy lại ôm chòm lấy cha, tôi cũng xua đuổi vì đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ. Bầu không khí dưới mái nhà chung ngày một trở nên ngột ngạt và nặng nề, dẫu cho không một ai buông lời quá đà. Tôi bừng tỉnh nhận ra bản thân đang dần biến thành một hình mẫu mà chính mình cũng cảm thấy chán ghét.

Vào một buổi tối sau bữa ăn gia đình, bà xã bất ngờ cất lời: “Anh có thực sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cạnh em nữa không?”. Tôi chìm vào khoảng lặng rất lâu rồi mới dũng cảm bộc bạch nỗi niềm đè nặng bấy lâu: “Anh cảm thấy bản thân thật kém cỏi và vô dụng”. Vợ nhìn tôi, không hề có nét trách móc hay phủ nhận. Cô ấy chỉ ôn tồn hỏi lại: “Đã bao giờ em chê anh vô dụng chưa? Đã có lần nào em xem thường anh chỉ vì thu nhập của anh thấp hơn chưa?”. Tôi chỉ biết im lặng lắc đầu.

Bà xã nắm chặt lấy bàn tay tôi và thốt ra một câu nói khiến tôi ghi nhớ mãi: “Nếu như đang có ai đó xem thường anh, thì người đó tuyệt đối không phải là em, mà chính là bản thân anh đấy”. Tôi hoàn toàn khựng lại. Hóa ra suốt khoảng thời gian qua, nhân tố gây tổn thương nặng nề nhất cho tôi không phải là dư luận hay lời nói từ bên ngoài. Chính tôi đã tự gông cùm bản thân vào những quan niệm cũ kỹ về vai trò trụ cột của người đàn ông, rồi vô tình đem gánh nặng tâm lý đó trút lên gia đình nhỏ của mình.

Cho đến tận thời điểm hiện tại, tôi vẫn chưa thể giải thích trọn vẹn lý do vì sao bản thân lại rơi vào trạng thái ám ảnh nặng nề đến vậy. Phải chi vì từ thưở bé, tôi đã được định hình suy nghĩ rằng nam giới phải là chỗ dựa kinh tế chính và phải kiếm được nhiều tiền hơn người phối ngẫu? Hay do cái sĩ diện quá lớn khiến tôi khó lòng chấp nhận thực tế rằng sự thành công của người vợ không đồng nghĩa với thất bại của người chồng? Tôi chỉ hiểu rõ một điều, nếu tiếp tục giam mình trong nỗi mặc cảm, thứ tôi đánh mất trước tiên sẽ không chỉ dừng lại ở lòng tự trọng, mà chính là người phụ nữ luôn thấu hiểu và mái ấm gia đình mà cả hai đã kỳ công xây đắp.

Có lẽ khía cạnh tài chính chưa bao giờ là nguyên nhân cốt lõi khiến các mối quan hệ vợ chồng rạn nứt. Mối đe dọa đáng sợ hơn cả là khi một cá nhân để mặc cho sự tự ti âm thầm gặm nhấm tâm trí. Trăn trở lại vấn đề, nếu rơi vào hoàn cảnh tương tự như tôi, liệu bạn có thực sự giữ được sự bình thản khi người bạn đời sở hữu mức thu nhập vượt trội hơn mình? Hay sự tự tôn của một người đàn ông, ít nhiều gì, cũng sẽ bị chấn động?

Chuyên mục "Chuyện của tôi" là nơi ghi chép và lắng nghe những góc nhìn, trải nghiệm thực tế trong đời sống hôn nhân và tình yêu. Quý độc giả có những tâm sự, câu chuyện của riêng mình muốn trải lòng xin vui lòng gửi về cho ban biên tập thông qua địa chỉ hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Bài viết của bạn có thể sẽ được biên tập lại cho phù hợp trước khi đăng tải. Xin chân thành cảm ơn.

Xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết này. Hy vọng những chia sẻ trên đã mang đến cho bạn những góc nhìn sâu sắc về cuộc sống hôn nhân. Mời bạn tiếp tục đón đọc những bài viết hấp dẫn và giàu cảm xúc khác ngay bên dưới!

Ý kiến bạn đọc (0)

Chưa có ý kiến nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ của bạn!